Posted in Đoản văn

[Bình Tà Đoản] Cổ Mộ Tình Yêu

Cổ Mộ Tình Yêu

Tác giả: Weibo 

———–

Bốn phía đều là một màu đen, chỉ có chú Ba, Bàn Tử, Phan Tử cầm đèn pin đi trước ánh đèn lúc ẩn lúc hiện , một hàng năm người thuận lợi đi tới mộ thất. Ngô Tà không mở đèn pin, cậu bắt đầu đi xem khắp bốn phía mà không biết rằng lúc này có là một người luôn nhìn chăm chăm cậu.

Lần này xuống đấu sao lại thuận lợi vậy ? Ngô Tà tự hỏi. Bất tri bất giác đã muốn đi vào nơi chứa đồ, thượng trong này có vài thứ linh tinh như gốm sứ và một ít vật bồi táng. Lúc này tại một góc sáng Ngô Tà nhìn thấy thứ gì trông to lớn như Thanh Đồng, thứ này thu hút sự chú ý của cậu, Ngô Tà bật đèn pin, đi qua nhìn kĩ hơn.

Hai cái Thanh Đồng này trông như mười cái móng vuốt đan vào nhau, Ngô tà vừa muốn chạm vừa không, chợt nghe phía sau Muộn Du Bình thấp giọng kêu lên:

” Đừng chạm!”

Nhưng đã quá chậm, hai cái móng vuốt đột nhiên mở ra gắt gao bắt lấy Ngô Tà. Ngô Tà dùng tay còn lại gỡ nó ra, càng gỡ nó càng nắm chặt lại. Trời ạ đây là thứ gì? Ngô Tà thầm nghĩ , mình như thế nào lại bị như vậy đã không thể ra ngoài còn đụng phải loại cơ quan này.

” Đã bảo cậu đừng chạm vào, đừng lộn xộn để tôi xem.”

Muộn Du Bình đi tới, kỳ quái là lần hắn tuyệt đối không khẩn trương, ngược lại còn đi xung quanh xem xét vẻ mặt nhanh chóng liền dãn ra , còn có thể cảm giác được hắn là đang cao hứng?!! Sao lại như vậy Ngô Tà lại gặp rắc rối còn hắn cao hứng sao như vậy? Hắn không phải ghét nhất là người vô dụng như cậu lại còn theo hạ đấu cùng ? Ngô Tà tự hỏi. Nhìn Muộn Du Bình vuốt vuốt cái kia móng , bỗng nhiên mặt trầm xuống, chuyển hướng sang Ngô Tà:

” Cơ quan này thiết kế phi thường thâm độc, chỉ có thể dùng một loại chất lỏng trơn , nó mới có thể buông ra, dùng thứ  khác đều chém  không đứt.”

Ngô Tà rùng mình, cậu đã hiểu vì sao khi nãy trong lòng đột nhiên bất an. Giọng run run hỏi Tiểu Ca:

” Chất lỏng đó là cái gì a, hiện tại thứ chất lỏng đó có ở đây không? Đừng là tuyết liên ngọc lộ nước ngàn năm nha.”

Ngô Tà nhìn thứ đang nắm chặt tay mình, lại trầm tư nhìn Muộn Du Bình.

” Cậu yên tâm, là mồ hôi.”

Mồ hôi! Thật tốt quá, nhưng cổ mộ lại lạnh như vậy , lấy đâu ra mồ hôi được ? Đúng rồi, nhóm lửa!

Ngay tại lúc Ngô Tà muốn bảo Muộn Du Bình đi tìm thứ gì có thể đốt được thế nhưng Tiểu Ca lại đi cởi quần áo cậu.!

“Anh đang làm gì! Mau dừng tay!”

[Lời tác giả : Kỳ thật Ngô Tà không sợ bị Muộn Du Bình cởi quần áo [ Đây đã sớm thành thói quen rồi ~], nhưng đây là cổ mộ thật sự rất lạnh!]

” Chế tạo mồ hôi nha ~” Muộn Du Bình mang vẻ mặt cười xấu xa, đây là hắn đang cố cứu Ngô Tà a~

Muộn Du Bình nhìn thân thể Ngô Tà đang lạnh run , dục vọng bắt đầu nổi lên, đem nhiệt cơ thể mình truyền sang cho Ngô Tà .

Muộn Du Bình đem ánh mắt thâm tình nhìn Ngô Tà. Ngô Tà lúc này mặt đỏ hết lên, thật sự là gương mặt khi giận của cậu rất xinh đẹp, Muộn Du Bình nở nụ cười, hôn lên đôi môi lạnh của Ngô Tà,  trong lòng nghĩ : Cái miệng nhỏ này thật đáng yêu nha không thể để nó bị lạnh được, mình cần động lực là nhờ âm thanh từ cái miệng nhỏ này, cũng chỉ có Ngô Tà mới có thể làm tâm mình động.  

Muộn Du Bình tiến thẳng đến thân thể Ngô Tà, bắt đầu như máy móc vận hành , hơi thở hắn bắt đầu gấp gáp là vì Ngô Tà ?

Muộn Du Bình ngựa quen đường cũ bắt đầu tiến công , dần dần Ngô Tà chẳng còn thấy lạnh, mồ hôi bắt đầu xuất hiện, Muộn Du Bình hôn khắp người Ngô Tà, đâu đâu cũng là dấu hôn , hắn thở ra hơi trắng làm Ngô Tà bất giác kêu lên thành tiếng :

” Ân……. A………….. Cáp………. Ân……… A……….. A…….. Ô “

Hai thân thể nóng cùng một chỗ, cho nhau ấm áp. Lòng bàn tay Ngô Tà xuất ra mồ hôi , cậu trong lòng vui vẻ, kêu to nói cho Muộn Du Bình:

” Lòng bàn tay em có rất nhiều mồ hôi a , rất nhiều mau sát lên mặt trên đi……….”

Nhưng Muộn Du Bình căn bản không để ý tới cậu, cầm lấy hắc kim cổ đao vung lên liền chém đứt cánh tay móng vuốt Thanh Đồng:

” Tiểu ngốc,em thật đúng là tin người nha , cũng không thể nghĩ là em có thể vô tà như vậy, mồ hôi sao ? Làm sao có loại cơ quan như vậy “

0.0 Ngô Tà trừng mắt mắt to nhìn Muộn Du Bình đang nhìn mình hảo hảo mà cười biểu tình vẫn như ta đây vô tội:

” Vậy anh gạt em!~”

” Đúng , ai bảo khi vừa đến cổ mộ em liền trốn tránh tôi, cũng không nói chuyện với “

” Người ta là sợ anh phân tâm nha, anh luôn như vậy luôn chuyên tâm đổ đấu, có khi nói chuyện với anh anh cũng sẽ không để ý đến………”

Muộn Du Bình ôm chặt lấy Ngô Tà:

” Chỉ có em mới có thế khiến tôi phân tâm nha, cái gì cũng không hiểu, mỗi lần hạ đấu đều muốn đi theo, luôn gặp rắc rối, nhìn xem vừa rồi, đúng hay không?”

” Người ta là muố cùng anh một chỗ thôi, như vậy cho dù nơi nào nguy hiểm em cũng muốn cùng anh xuống!”

” Đứa ngốc, em lại làm tôi phân tâm , tôi vừa mới phát hiện là ba người kia đã đi mất rồi……..”

” Cái gì!!”

Toàn văn hoàn

 

 

Advertisements

Tác giả:

🌸HẠT ĐẬU BÉ 🍁7/10 🌹U can call me: Littlefish or Kỳ :)) 🍀My hobbies : Đam, yaoi, GV, travel on around the world.... 🐰NAM x NAM CHÂN ÁI :) 🍑Luv BÌNH TÀ ... DU CHÂU ... HUNHAN ... LEOLUCAS ... YUNJAE ...

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s