Posted in Bình Tà vi tiểu thuyết

[Bình Tà] Vi tiểu thuyết 12

17/8/2018: Tôi đang đu live stream của kênh Mãn Hán Toàn Tịch đây. Hôm nay có ca hội Đạo Mộ.

 1.

”Thiên Chân.”

”Dựa vào gì kêu tôi như vậy, tuy rằng tôi chỉ nhị thế tổ tiểu lão bản, nhưng ở gia tộc tôi là trưởng tôn, ở cửa hàng của tam thúc tôi là tiểu tam gia! Nơi nào ngây thơ!”

”Thiên Chân.”

”Lão tử kêu là Ngô Tà! Tên này nghe mạnh mẽ vậy! Thiên Chân là loại xưng hô gì vậy? Gọi lão tử.”

”…… Tôi chỉ yêu Thiên Chân.”

”Tôi là Thiên Chân! Không ai so với tôi có thể thiên chân hơn!”

 

2.

 Một nhà ba người đi dạo siêu thị, nay lại vào ngày lễ người đến đặc biệt nhiều, Thiên Chân chỉ lo chạy theo tiểu Tà, đem Tiểu ca lạc mất, bất đắc dĩ đành phải xin giúp đỡ từ phòng phục vụ đài của siêu thị, sau đó ở siêu thị lớn truyền đến âm thanh non nớt: Trương Khởi Linh ba ba, gọi Trương Khởi Linh ba ba! Người đi lạc hai phút, Thiên Chân ba ba đã bị ba vị soái ca, hai vị thúc thúc đến gần, chúng ta ở phòng phục vụ đài, người nhanh đến … Di? Khởi Linh ba ba người nhanh như vậy đã trở lại.

 

3.

Một ngày nào đó, nhị thúc hỏi tôi, vì cái gì đối Trương Khởi Linh ôm chấp niệm như vậy. Tôi nghĩ nghĩ, sau trả lời, nguyên nhân có hai cái. Trước kia nếu không có tiểu ca, tôi khẳng định đã sớm đã chết; về sau nếu không có tiểu ca, tôi tồn tại  cũng không còn ý nghĩa nữa.

 

4.

Tú Tú: Em thích anh.

Ngô Tà: Loli out

Đại Phan: Tôi thích cậu.

Ngô Tà: Đại thúc out

Bàn Tử: Tôi thích cậu.

Ngô Tà: Phát phì out

Tiểu Hoa: Tớ thích cậu.

Ngô tà: Ngụy nương out;

Hắc Nhãn Kính: Tôi thích cậu.

Ngô Tà: Người mù out;

Lão Vương: Tôi thích cậu.

Ngô Tà: Cà lăm out;

Trương Khởi Linh:…….

Ngô Tà: Ai! Đừng đi a tiểu ca, anh không nói cũng có thể.

Advertisements
Posted in Bình Tà vi tiểu thuyết

[Bình Tà] Vi tiểu thuyết 11

[Bình Tà] Vi tiểu thuyết 11

1.

“Ngô Tà, trời tối…”

“Ân.”

Thiên Chân ghé sát vào mặt Tiểu Ca hôn hôn, nhìn hắn nhắm mắt lại.

“Tiểu ca đêm an.” Giây tiếp theo, đem hắc kim cổ đao đâm vào ngực mình.

“TMD Ngô Tà cậu làm gì!” Bàn Tử nhìn máu cậu tuôn như suối, ngẩn cả người. “Trên đường đến hoàng tuyền không có tôi theo bồi, anh ấy sẽ lạc đường…” Ý thức dần dần mơ hồ, gối lên ngực Tiểu ca nhẹ lẩm bẩm, “Tiểu ca, em mang anh về nhà.”

 

2.

Ngô Tà: “Tiểu ca, anh xem mặt tiền của tiệm thiết kế như vậy có được chưa?”

Trương Khởi Linh: “……”

Ngô Tà trong lòng nở hoa: “Anh là đang khen em sao! Em thật là vui!”

Trương Khởi Linh: “……”

Ngô Tà: “Anh nói góc tường hẳn là nên đặt chậu hoa?”

Trương Khởi Linh: “……”

Ngô tà: “Hảo ~ nghe anh, em đây liền đi mua tích thủy Quan Âm.”

Bàn Tử, tiểu Hoa, Vương Minh, tam thúc đầu hắc tuyến: Ai có thể nói cho chúng ta biết? Bọn giao lưu bằng cách nào? Trời sinh một đôi……

 

3.

Nghe đồn đối với sơn thần hô lên nguyện vọng, nếu được đáp lại liền sẽ trở thành sự thật. “Béo gia muốn thật nhiều thật nhiều đồ vàng!” “Béo gia muốn thật nhiều thật nhiều đồ vàng~” “Giải Vũ Thần muốn trở thành đệ nhất danh đán!” “Giải Vũ Thần muốn trở thành đệ nhất danh đán ~” “Hắc Nhãn Kính muốn cưới Giải Vũ Thần về nhà!” “Hắc Nhãn Kính muốn cưới Giải Vũ Thần về nhà ~” “Ngô Tà muốn ”đè” Trương Khởi Linh!” “Thỉnh nói những gì ta có khả năng thực hiện~” sơn thần bên kia nghe Tiểu Tà nòi vậy liền trả lời.

 

4.

Một ngày năm 2015, Ngô Tà đang xem thư đột nhiên nhớ tới cái gì ngẩng đầu nói: “Tiểu ca, ngày mai là sinh nhật em, anh tặng cái gì?”

Tiểu ca suy nghĩ một lúc lâu mới nói: “Cùng mười năm trước giống nhau.”

Ngô Tà ngây ngốc: “Mười năm trước? Là thứ gì? Quỷ tỉ ta cũng không muốn!”

Tiểu ca nhìn ngoài cửa sổ ôn nhu nói: “Mười năm trước.. Tôi đem cả đời đều đưa em.. Em còn nghĩ muốn thứ gì….”

 

 

5.

Tháng tư, Tiểu ca cùng Thiên Châ, Bàn Tử đi ngắm hoa anh đào ~ Bàn Tử: “Hoa anh đào thật đúng là không kém loài hoa nào! Tiểu ca, chụp thật nhiều hoa anh đào đi ~”

“Ân!”

Cả ba về đến nhà, Bàn Tử nhìn đến ảnh chụp sau rống to: “Hoa anh đào đâu? Hoa anh đào đâu? Như thế nào một bức cũng không có?”

Tiểu ca nghi hoặc, chỉ chỉ ảnh chụp hoa anh đào… Bàn Tử nộ thiên: “Hoá ra cậu chỉ toàn chụp Thiên Chân a!”

Posted in Bình Tà vi tiểu thuyết

[Bình Tà] Vi tiểu thuyết 10

*Hôm nay là 817, tôi hi vọng Thiết Tam Gia mãi bên nhau, cùng nhau đi hết chặn đường này. Chúc Bình Tà mãi hạnh phúc, 13 nói ra cũng là quãng thời gian dài. Tiểu Ca gác lại mọi thứ và luôn hạnh phúc cùng Tiểu Tà và Bàn Tử nhen. Chúc các tỷ muội luôn trẻ trung xinh xắn, cùng tôi bước tiếp. #817 vui vẻ. 

1.

Một ngày, Thiên Chân bừng bừng hứng thú hướng Tiểu ca nói ”Tiểu ca, anh nói xem về sau bảo bảo của chúng ta nên gọi là gì mới được? ~ Ngô Tiểu Tà? Ngô Thiên Chân? Ngô Đổ Đấu? Vẫn là Ngô Bánh Tông?……”

“Ngô Tà……”

“Ân ân? Tiểu ca anh nghĩ ra?”

“Bảo bảo họ Trương…”

 

2.

Ngày nọ, Thiên Chân mặc quần đùi đỏ cùng tiểu ca đi bơi, chờ đến khi lên bờ Thiên Chân phát hiện đùi trong của cậu lại có một vệt nước đỏ chảy ra, cậu sợ hãi, bổ nhào vào trong lòng ngực của Tiểu Ca khóc thét:” Đều tại anh ăn hiếp em! Mỗi lần làm em đều nằm dưới, bây giờ em đã thành nữ nhân! Lần sau em nhất định sẽ ở trên!” Tiểu ca như cũ vẫn là gương mặt vô biểu tình, sâu kín nói, “Đó là do quần bơi của em ra màu, muốn ở trên? Chờ kiếp sau đi……”

 

3.

Tiểu Hoa ỷ vào Tiểu Tà “Tiểu ca ngươi đánh ta Thiên Chân sẽ rất thương tâm a” Thiên Chân nghĩ thầm: Tiểu ca ghen nhất định rất manh. Ngô tà cũng muốn nhìn, vì thế hai người cố ý ở trước mặt Tiểu Ca thân thiết. Không ngờ, Muộn Du Bình vẻ mặt vẫn vô biểu tình như cũ “Không biểu hiện gì ra mặt”,  chốc lát sau thế nhưng lại mất tích. Tiểu Hoa mất hứng về nhà, ở cửa thấy được Hắc Nhãn Kính mặt mũi đều sưng tấy.

 

4.

Ngô Tà: “Tiểu ca, sau này không trộm mộ nữa anh sẽ làm gì?”

Tiểu ca: “Cùng lão bà về nhà làm ruộng.”

Ngô Tà: “…… Anh có lão bà?”

Tiểu ca: “Em còn không phải lão bà của tôi?”

Ngô Tà: “……”

Tiểu ca: “Tới, lão bà, chúng ta cùng nhau mua thật nhiều giống gà mái, sẽ thu hoạch rất nhiều rất nhiều tiểu kê kê nha ~!”

Ngô Tà: “…… Tiểu ca nói nghiêm túc.”

5.

Đêm trước sinh nhật Muộn Du Bình. Ngô Tà tìm được Muộn Du Bình :“Muộn Du Bình ~ anh nghĩ quà sinh nhật là gì a?”

“…”

“Nữ nhân?”

“…”

“Bánh Tông?”

“…”

“Cùng đi đổ đấu?”

“…”

Vô số vấn đề sau… “Anh, TM chỉ cần nói là gì thôi a!!!!”

“Cậu”

 

Posted in Bình Tà vi tiểu thuyết, Khác

[Bình Tà] Vi tiểu thuyết 9

[Bình Tà] Vi tiểu thuyết phần 9

 

1. 

Bàn Tử nhịn không được liền oán trách : “Tôi nói đồng chí thiên chân vô tà, cậu không thể cho mọi người có được một ngày yên bình sao? Cậu nhìn xem đại gia đây hạ đấu đến tận bây giờ vẫn bình an vô sự! Hôm kia thì bị rắn cắn, hôm nọ thì lại trẹo chân, mới qua một đêm cậu lại đau eo!”
Tôi phẫn nộ mà phản bác: “Ai kêu anh lười biếng, để Muộn Du Bình kia gác đêm!”

 

2. 

Di động rung lên, tin nhắn mới đến:

[Huynh đệ tôi quyết định đi tỏ tình với người ấy! Thay tôi cầu nguyện đi!]

Cậu ngẩn người, đáp

[Nga. Vậy anh cố lên.]

[Tôi ở bên ngoài cửa nhà người ấy do dự, không dám gõ cửa.]

[Đánh bạo gõ đi! Huynh đệ mạnh dạn lên!]

[Cậu nói người ấy sẽ đáp ứng sao?]

[Tôi làm sao mà biết được. Tôi có việc trước, bye.]

Cậu ném di động, cảm thấy tim mình có điểm đau.

Di động lại rung, lần này là điện thoại gọi đến :” Mau xuống mở cửa đi, tôi không dám gõ.”

【 Đồ ngốc người tôi thích là em 】

 

3.

Ngô Tà đã đến tuổi lấy vợ liền bị gia đình kéo đi xem mắt nữ nhân nhà giàu. Kết quả chỉ có ông trời mới biết thế nhưng sau đó tiểu ca lại mất tích. Một tháng sau đó, Ngô Tà thất hồn lạc phách mở cửa nhà mình, trong phòng khách không biết khi nào đã chất đầy đồ bằng vào dọa sợ Ngô Tà một trận. Muộn Du Bình không biết đã làm gì khiến cho thân thể đầy rẫy thương tích, ngồi tựa lên chỗ làm từ vàng ấy tựa hồ có chút thấp thỏm nhìn Ngô Tà :”Như vậy cậu sẽ không cần cùng nữ nhân ấy kết hôn đi?” Thiên Chân còn chưa tiêu hóa nổi những món đồ trong phòng, ngây ngốc đứng đấy, Tiểu ca nào đó rầu rĩ cúi đầu :” ……… Tôi chỉ biết làm như thế này……… vẫn là không được sao?” 

4.

Trương Tiểu Tà đang rất tức giận. Ngô Tà :“ Bảo bối chúng ta tức giận chuyện gì a?”

“Hắc Tiểu Hoa nói sau khi lớn lên không muốn gả cho con.”

“Hắc Tiểu Hoa là nam tử, không thể gả chồng.”

“Kia ba ba người sao lại có thể gả cho cha?”

“Ai nói là ba ba gả đi?!”

“Cha!”

Trương khởi linh xuất hiện, “Đêm nay bảy lần.”

“Là ba ba gả đi.” Ngô tà lập tức sửa miệng.

 

5.

Ngày nọ, Thiên Chân nhận được một phong thư, trong thư nói phát hiện cổ mộ , hơn nữa nơi ấy cách vị trí của cậu cũng không xa,Thiên Chân quyết định đi nhìn một cái thử xem. Tới nơi phát hiện thấy có một cái hố thông tới miệng huyệt, cậu quyết định nhảy xuống, phát hiện một loạt bánh chưng đứng thành một hàng như là….. xếp hàng hoang nghênh cậu …. Đi đến cuối cùng, cậu nhìn thấy tiểu ca quỳ một gối xuống đất, trong tay cầm nhẫn, hướng cậu nói: Gả cho anh đi.

Posted in Bình Tà vi tiểu thuyết

[Bình Tà] Vi tiểu thuyết … 8

1.

[Tại vườn trẻ sau gờ tan học ]

Tiểu Hoa : “ Hôm nay được tan học sớm , chúng ta chơi trốn tìm đi ? ”

Mọi người : “ Đồng ý ! ”

Tiểu Hoa : “ Ngón tay dài nhất cậu tìm đi ! ”

Tiểu Trương : “= =”

Mọi người : “ Chúng ta mau đi trốn ~” một phút đồng hồ sau.

Tiểu Trương : “ Thiên Chân , tôi tìm được cậu. Chúng ta cùng về nhà nào. ”

Một canh giờ sau. Tiểu Hoa nói với Tiểu Hắc : “ Tiểu Trương thật vô dụng , lâu như vậy còn không có tìm được chúng ta …”

 

2. 

Công bố thành tích tháng , tiếng Anh của Ngô Tà thấp nhất lớp. “ Ô … ô tiểu ca , anh nói tôi phải làm sao bây giờ ! ”

“ Không sao , buổi tối tôi sẽ chỉ thêm cho cậu. ”

“ Có thật không ! cám ơn tiểu ca ! ”

Buổi tối ,  Ngô Tà thân thể trần truồng ngồi trên đùi Trương Khởi Linh, mặt mũi đỏ bừng, “ Tiểu Tà , cậu đã cỡi hết , tôi cũng không thể không chỉ cậu a~  …【 Tôi muốn thượng cậu 】 nói thế nào ? ”

“I , i want to sex with you…” “Chỉ có thể là Thiên Chân =)) Ngây thơ hết phần thiên hạ”

“ Hảo . ”  

Phốc ….. 

 

3. 

Ngô Tà gửi thiệp mừng : “ Tam thúc , Muộn Du Bình muốn kết hôn , đây là thiệp mừng . ” Ngô Tam Tỉnh : “ Yêu , đây đúng là chuyện tốt. Không biết đối phương là dạng gì ? ” Ngô Tà : “ A … người này nhất định là một người tốt, hắn cùng người đó rất hợp , tình cảm rất tốt . ” Ngô Tam Tỉnh : “ Thật tốt sau này cháu trai cũng nên tìm cho mình một người vợ như vậy! Tiểu ca mệnh thật tốt, không biết người kia là con cái là ai ? ” Ngô Tà sắc mặt ửng đỏ : “ Ngô gia. ” (Aka nhà chú đó chú ơiiiiii :)) 

 

4. 

Ngô Tà hôm nay dạy kèm cho tiểu Tà , tiểu Tà nghiêm một đọc một loạt chữ cái mẫu, “ABCDEEG,HIUKLMN…” Ngô Tà cười cắt đứt , “I phía sau phải là J ! ” tiểu Tà bỉu môi mất hứng , “ Khởi Linh ba ba dạy con như vậy ! ” Ngô Tà bật cười , “ Chính ba ba cũng không biết rõ ! ” Sau lưng , một đôi tay mạnh mẽ mà ôm lấy cậu, “ anh muốn để cho I cùng U vĩnh viễn chung một chỗ …”

 

5.

“ Cái này cho cháu . ” Ngô Tam Tỉnh lấy ra hắc cổ kim đao , “ xảy ra chuyện như vậy … ta cũng thật bất ngờ , bất quá cháu …” Ngô Tà không nhìn ra biểu hiện , hồi lâu trách cứ mở miệng : “ Trương Khởi Linh khốn kiếp ! Anh trước khi đi thế nào lại đáp ứng tôi ? Anh bây giờ … tôi … tôi ……” khóc không thành tiếng . “ Cháu … cháu trai ? ” Ngô Tam Tỉnh : “ Tiểu ca bảo ta đưa cái này cho cháu , nói là sính lễ , đợi cậu ấy trở về, cháu …… cháu trai tỉnh tỉnh laị !”

Posted in Đoản văn

[Bình Tà Đoản] Cổ Mộ Tình Yêu

Cổ Mộ Tình Yêu

Tác giả: Weibo 

———–

Bốn phía đều là một màu đen, chỉ có chú Ba, Bàn Tử, Phan Tử cầm đèn pin đi trước ánh đèn lúc ẩn lúc hiện , một hàng năm người thuận lợi đi tới mộ thất. Ngô Tà không mở đèn pin, cậu bắt đầu đi xem khắp bốn phía mà không biết rằng lúc này có là một người luôn nhìn chăm chăm cậu.

Lần này xuống đấu sao lại thuận lợi vậy ? Ngô Tà tự hỏi. Bất tri bất giác đã muốn đi vào nơi chứa đồ, thượng trong này có vài thứ linh tinh như gốm sứ và một ít vật bồi táng. Lúc này tại một góc sáng Ngô Tà nhìn thấy thứ gì trông to lớn như Thanh Đồng, thứ này thu hút sự chú ý của cậu, Ngô Tà bật đèn pin, đi qua nhìn kĩ hơn.

Hai cái Thanh Đồng này trông như mười cái móng vuốt đan vào nhau, Ngô tà vừa muốn chạm vừa không, chợt nghe phía sau Muộn Du Bình thấp giọng kêu lên:

” Đừng chạm!”

Nhưng đã quá chậm, hai cái móng vuốt đột nhiên mở ra gắt gao bắt lấy Ngô Tà. Ngô Tà dùng tay còn lại gỡ nó ra, càng gỡ nó càng nắm chặt lại. Trời ạ đây là thứ gì? Ngô Tà thầm nghĩ , mình như thế nào lại bị như vậy đã không thể ra ngoài còn đụng phải loại cơ quan này.

” Đã bảo cậu đừng chạm vào, đừng lộn xộn để tôi xem.”

Muộn Du Bình đi tới, kỳ quái là lần hắn tuyệt đối không khẩn trương, ngược lại còn đi xung quanh xem xét vẻ mặt nhanh chóng liền dãn ra , còn có thể cảm giác được hắn là đang cao hứng?!! Sao lại như vậy Ngô Tà lại gặp rắc rối còn hắn cao hứng sao như vậy? Hắn không phải ghét nhất là người vô dụng như cậu lại còn theo hạ đấu cùng ? Ngô Tà tự hỏi. Nhìn Muộn Du Bình vuốt vuốt cái kia móng , bỗng nhiên mặt trầm xuống, chuyển hướng sang Ngô Tà:

” Cơ quan này thiết kế phi thường thâm độc, chỉ có thể dùng một loại chất lỏng trơn , nó mới có thể buông ra, dùng thứ  khác đều chém  không đứt.”

Ngô Tà rùng mình, cậu đã hiểu vì sao khi nãy trong lòng đột nhiên bất an. Giọng run run hỏi Tiểu Ca:

” Chất lỏng đó là cái gì a, hiện tại thứ chất lỏng đó có ở đây không? Đừng là tuyết liên ngọc lộ nước ngàn năm nha.”

Ngô Tà nhìn thứ đang nắm chặt tay mình, lại trầm tư nhìn Muộn Du Bình.

” Cậu yên tâm, là mồ hôi.”

Mồ hôi! Thật tốt quá, nhưng cổ mộ lại lạnh như vậy , lấy đâu ra mồ hôi được ? Đúng rồi, nhóm lửa!

Ngay tại lúc Ngô Tà muốn bảo Muộn Du Bình đi tìm thứ gì có thể đốt được thế nhưng Tiểu Ca lại đi cởi quần áo cậu.!

“Anh đang làm gì! Mau dừng tay!”

[Lời tác giả : Kỳ thật Ngô Tà không sợ bị Muộn Du Bình cởi quần áo [ Đây đã sớm thành thói quen rồi ~], nhưng đây là cổ mộ thật sự rất lạnh!]

” Chế tạo mồ hôi nha ~” Muộn Du Bình mang vẻ mặt cười xấu xa, đây là hắn đang cố cứu Ngô Tà a~

Muộn Du Bình nhìn thân thể Ngô Tà đang lạnh run , dục vọng bắt đầu nổi lên, đem nhiệt cơ thể mình truyền sang cho Ngô Tà .

Muộn Du Bình đem ánh mắt thâm tình nhìn Ngô Tà. Ngô Tà lúc này mặt đỏ hết lên, thật sự là gương mặt khi giận của cậu rất xinh đẹp, Muộn Du Bình nở nụ cười, hôn lên đôi môi lạnh của Ngô Tà,  trong lòng nghĩ : Cái miệng nhỏ này thật đáng yêu nha không thể để nó bị lạnh được, mình cần động lực là nhờ âm thanh từ cái miệng nhỏ này, cũng chỉ có Ngô Tà mới có thể làm tâm mình động.  

Muộn Du Bình tiến thẳng đến thân thể Ngô Tà, bắt đầu như máy móc vận hành , hơi thở hắn bắt đầu gấp gáp là vì Ngô Tà ?

Muộn Du Bình ngựa quen đường cũ bắt đầu tiến công , dần dần Ngô Tà chẳng còn thấy lạnh, mồ hôi bắt đầu xuất hiện, Muộn Du Bình hôn khắp người Ngô Tà, đâu đâu cũng là dấu hôn , hắn thở ra hơi trắng làm Ngô Tà bất giác kêu lên thành tiếng :

” Ân……. A………….. Cáp………. Ân……… A……….. A…….. Ô “

Hai thân thể nóng cùng một chỗ, cho nhau ấm áp. Lòng bàn tay Ngô Tà xuất ra mồ hôi , cậu trong lòng vui vẻ, kêu to nói cho Muộn Du Bình:

” Lòng bàn tay em có rất nhiều mồ hôi a , rất nhiều mau sát lên mặt trên đi……….”

Nhưng Muộn Du Bình căn bản không để ý tới cậu, cầm lấy hắc kim cổ đao vung lên liền chém đứt cánh tay móng vuốt Thanh Đồng:

” Tiểu ngốc,em thật đúng là tin người nha , cũng không thể nghĩ là em có thể vô tà như vậy, mồ hôi sao ? Làm sao có loại cơ quan như vậy “

0.0 Ngô Tà trừng mắt mắt to nhìn Muộn Du Bình đang nhìn mình hảo hảo mà cười biểu tình vẫn như ta đây vô tội:

” Vậy anh gạt em!~”

” Đúng , ai bảo khi vừa đến cổ mộ em liền trốn tránh tôi, cũng không nói chuyện với “

” Người ta là sợ anh phân tâm nha, anh luôn như vậy luôn chuyên tâm đổ đấu, có khi nói chuyện với anh anh cũng sẽ không để ý đến………”

Muộn Du Bình ôm chặt lấy Ngô Tà:

” Chỉ có em mới có thế khiến tôi phân tâm nha, cái gì cũng không hiểu, mỗi lần hạ đấu đều muốn đi theo, luôn gặp rắc rối, nhìn xem vừa rồi, đúng hay không?”

” Người ta là muố cùng anh một chỗ thôi, như vậy cho dù nơi nào nguy hiểm em cũng muốn cùng anh xuống!”

” Đứa ngốc, em lại làm tôi phân tâm , tôi vừa mới phát hiện là ba người kia đã đi mất rồi……..”

” Cái gì!!”

Toàn văn hoàn

 

 

Posted in Bình Tà vi tiểu thuyết

[Bình Tà] Vi tiểu thuyết … 7

[Bình Tà] Vi tiểu thuyết … phần 7

 

1.

Ngô Tà ngồi ở mép giường nhìn người đang cuộn tròn trong chăn mà nói : “ Tiểu ca , cái đó … em ngày hôm qua thật sự là thân thể không thoải mái … không phải là do kĩ thuật của anh … cái đó , nay thân thể em đã tốt , anh có thể…” cửa phòng chợt mở ra , tiểu ca đang đứng ở cửa. Ngô Tà kinh hãi , vậy trong chăn là … Vương Minh từ trong chăn như gió mà nhảy ra: “ A a , tiểu lão bản ta thật sự là không cố ý nghe a ! Giường của ta hư , ta chẳng qua là mượn nơi này ngủ một giấc mà thôi ~”

2.

“ Thiên Chân …” không có phản ứng . “ Thiên Chân ? ” vẫn không có phản ứng . “ Thiên Chân ! ” “Bàn béo dựa vào cái gì mà cậu dám đánh tôi ? ” “ Cậu con mẹ nó mặt cậu đầy  máu mũi a ! Bàn gia đây là đang nhắc nhở sức khỏe cậu không tốt …” Ngô Tà sờ sờ lau lau. “ Gần nhất khí trời cũng không nóng , cậu bị dư máu à ? ” Bàn béo hết sức nghi ngờ nhìn về phía Ngô Tà đang một mực ngẩn người, toàn thân cậu chỉ mặc duy nhất sịp hình gà của tiểu ca, ngoài ra không còn gì !

3.

Hôm nay, Ngô Tà với tiểu ca cãi nhau. Ngô Tà bộc phát , một trận binh binh bàng bàng sau đó đem túi ném ở trước mặt tiểu ca:“ Nơi này không có đồ của anh , con mẹ nó mau lập tức cút xa tôi !”

“……”

“ A … ngô … ngô …… Trương Khởi Linh anh đang làm gì ? ”

“ Ai nói nơi này không có đồ của tôi ? Người nào tối hôm qua đã mặc sịp gà của tôi đây ? …… Còn có , em cũng là của tôi . ” Ngô Tà một phen bị vác lên vai. [Với tính cách tiểu ca thì làm sao có thể cãi nhau với bé Tà?] 

4.

“ Đem thuốc uống vào ”

Ngô Tà lắc đầu liên tục : “không uống.”

Trương Khởi Linh híp mắt hỏi lại : “Thật không uống ?”

“ Không uống ” đầu lắc một cái rất kiên định .

“ Muốn tôi dùng miệng uy em sao ?” kết quả Ngô Tà lấy tốc độ nhanh nhất uống hết. Mấy ngày sau ,“ Tiểu ca , uống thuốc ”.

“ Lấy đi . ” Trương Khởi Linh cau mày. Thấy vậy , Ngô Tà cũng học Trương Khởi Linh híp mắt hỏi :“ Anh thật không uống ? Vậy em cần phải dùng miệng uy anh nga !” Kết quả phần lớn Ngô Tà đều bị Trương Khởi Linh ăn sạch không chừa một mẩu.

5.

Một ngày nọ, Giải Ngữ Hoa về nhà lại nhìn thấy trên cổ con trai nhỏ của mình có vết đỏ khả nghi mới hỏi : “ Tiểu Hắc Hoa! Cổ con sao lại có vết đỏ? ” Tiểu Hắc Hoa vẻ mặt thành thật trả lời : “ Con muỗi cắn a . ”

Cùng lúc đó tại Trương gia. “ Tiểu Tà thế nào hôm nay lại cao hứng như thế a ? ” Thiên Chân hỏi . “ Hôm nay ở nhà trẻ tổ chứ diễn kịch a ~”.  “ Vậy con diễn cái gì a ? ” “ Con diễn vai con muỗi nga ~”